Liên kết website
Thống kê truy cập
Hôm nay : 12
Tháng 05 : 968
Năm 2019 : 4.539
A- A A+ | Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên twitter Chia sẻ bài viết lên google+

Bài viết HS THCS Mạc Đĩnh Chi - Giải Khuyến khích cuộc thi "Chúng em viết văn, làm thơ" (Báo Thiếu niên Tiền Phong)

BÀI 1
 

Vườn nhà bác tôi là một bức tranh sinh động. Đó là mảnh vườn mà theo bác tôi bảo thì bà nội đã làm để dành cho tôi – đứa cháu gái hiếm hoi của nội. Nó đẹp nhất vào ban đêm, khi trăng rằm tròn xoe, sáng vằng vặc như được đúc bằng pha lê tinh khiết.
Cây sung ngủ, rũ lá xuống, che đi mấy chùm quả lủng lẳng đang độ chín màu nâu vàng vít trĩu cả một cành cao. Mấy chậu hồng tú cầu bu quanh lại dưới gốc, túm tụm rì rầm. Chúng như đua nhau bàn tán về mùi hương tinh khiết của dạ hương hay màu trắng muốt của hoa mộc lan. Còn mấy bé dạ hương lánh xa ra, chỉ dám tỏa hương nhè nhẹ, dịu dàng theo gió đem đến cho trăng. Lớp cỏ xanh thẫm nay trở nên xanh mơn mởn, một sắc xanh tràn đầy sự hân hoan mừng cho vẻ đẹp vĩnh cửu của trăng. Đâu đây, văng vẳng tiếng dế kêu lích tích, râm ran, ngắt quãng. Dưới ánh trăng ngọt ngào, âu yếm rọi sáng mọi thứ, tôi cảm tưởng như những chú dế ấy là chú lính canh, kiêu hãnh và dũng cảm bảo vệ cho khu vườn. Tôi ngỡ ngàng. Cảnh khu vườn đêm trăng đẹp như một giấc mộng vậy.

 

 

------------------------------------------
BÀI 2
 

Ở thành phố, tôi ít khi gặp được ánh trăng sáng, tròn vành vạnh như cái bánh giầy tựa đêm nay. Đêm nay tôi sẽ không ngủ. Tôi thức vì trăng.
Tôi ngồi trên giường hướng mắt ra ngoài cửa sổ. Cả màn đêm huyền diệu như muốn ấp ủ điều gì đó, nên đã giấu trăng vào trong những lớp mây tối như mực. Gió cố lùa, luồn cả vào từng tầng mây, đẩy trăng ra cho bằng được. Trăng lòa nhòa, mờ ảo, chơi trốn tìm một lúc với những tấm voan mây rồi lộ ra hẳn, nằm đong đưa trên nền trời thu đã se se lạnh.
Dưới bóng trăng, tôi thấy mọi vật trở nên có phần kì dị. Những mái nhà nhấp nhô, im lìm, góc cạnh, thỉnh thoảng lại cộm lên một màu sậm tối hẳn. Ấy chính là mấy chú mèo đi hoàng đang nằm cuộn tròn tắm trăng. Chốc chốc, có con cất tiếng kêu nhưng thay vì tiếng “meo meo” dễ thương như lúc ban ngày thì giọng chúng giờ đây trở nên gằn hơn, có chút dữ tợn, có chút lạnh lẽo và hoang mang như tiếng trẻ sơ sinh khóc gào tìm mẹ. Cây cối im lìm, nghiêm trang và chỉ reo lên khi có gió. Những lúc ấy, ánh trăng mạnh bạo xuyên qua kẽ lá, nhảy nhót trên cái nền bê tông gồ ghề của con ngõ nhỏ. Nhìn cảnh ấy, tôi không khỏi liên tưởng đến câu thơ của Bác Hồ: “Trăng lồng cổ thụ bóng lồng hoa”. Bỗng có tiếng nhạc khe khẽ, du dương. Tiếng piano của nhà hàng xóm hay chỉ là âm thanh ảo huyền tôi nghe trong tưởng tượng? Bởi lẽ dòng âm thanh êm ái chỉ chảy qua một hồi rồi lại mất hút theo làn gió đêm lang thang. Cứ như thể đêm và trăng bí mật thì thầm rồi nín bặt khi bị bắt quả tang.
Càng về khuya, trời càng trong. Trăng vẫn ở đó, trên nền trời sâu thăm thẳm, thanh khiết, trắng trong, đẹp đẽ nhưng rất êm dịu, trái ngược hẳn với sự chói chang, gay gắt và nóng nảy của mặt trời ban ngày. Tôi chỉ muốn mãi được tắm mình vào trăng, hưởng thụ sự êm dịu của trăng cho hồn mình tĩnh lại, rồi lại bồng bềnh du chơi theo trăng.
Nói là không ngủ, nhưng cái vẻ đẹp huyền diệu kia lại đi vào giấc mơ tôi. Cũng không hay tôi đã ngủ hay đang thức nữa. Chỉ biết rằng, như trong cơn mơ, tôi vẫn cứ nhìn trăng, ngắm trăng như thể một chàng si tình ngắm người con gái đẹp của đời anh vậy.

 

 

Nguồn: thcsmacdinhchihanoiedu.vn
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Bài viết liên quan
Video Clip
Tài liệu mới